Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2014

Anh chẳng mong một ngày em viết Lãng cuối cho Người ta
Vì anh biết
Em của anh đau lòng trên từng con chữ
Niềm riêng của em làm tim anh nghẹn ứ
không thốt nỗi nên lời
nước mắt cũng chẳng thể nào rơi
Em ơi!
Anh chỉ muốn mình anh, riêng anh thôi nhận lấy bốn mùa côi
Để nơi em - bốn mùa lung linh ngập tràn con nắng
Tiếng cười em trong veo
giấc mơ em bình lặng
Em vui với Người
Anh vui với mỗi bóng em thôi
Tin đi em, mai nắng lại lên rồi
Nắng tô má em hồng, tô môi em thắm
Và Nếu
Nếu một mai đông lùa, nắng thưa, đêm trập trùng giăng đêm lạnh
Vẫn có người bên vệ đường đợi bước chân em.


4 nhận xét:

  1. em đã viết rồi Lãng cuối cho người ta
    Con nắng đã đi
    không bao giờ trở lại
    ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Buồn quá. Trống rỗng quá. Cuộc sống sao luôn là ... những thất bại. Chẳng biết vịn vào cái gì để mà tin nữa. Lòng người ? Tình cảm chân thành ? ... Tất cả chỉ là lời hứa suông hư ảo. buồn cười quá . Vậy mà ...tin....

      Xóa
    2. những gì đã qua hay để cho nó qua, em vẫn còn nhiều điều tốt đẹp khác mà. Đừng nghĩ ngợi nhiều nữa. Bên em luôn có anh mà, biết ko ? Có thất bại thì con người mình mới biết quí trọng những thành quả có được sau này phải ko em?

      Xóa
  2. Nè sư huynh,
    đi nhậu thôi
    chớ dùng dằng
    ngày sắp hết.
    Nợ trần ai ta quyết trả kiếp sau sau...KKK

    Trả lờiXóa