Nỗi lo sợ phập phồng mỗi bận em đau
chẳng biết vì ai để lòng em tôi buồn đến vậy
Em à ! Trời cao xanh hàng vạn người đều trông thấy
Con đóm đóm lập lòe chỉ ủ gối mỗi riêng em
Tôi giấu trái tim ghen giả lãng lặng im
Lòng chực muốn xé em ra hàng trăm mảnh
Sao thế em ?
Sao vậy em ?
Tôi ước chi tôi như gã ấy đủ dửng dưng cào nát em bằng phủ phàng sắc lạnh
quay bước đi chẳng chút bận tâm gì
Hay kiếp trước tôi trót nợ em chi
Nên kiếp này ôm trái tim già thoi thóp theo từng nỗi buồn của em đến từ kẻ khác ?
tôi mệt rồi em
Tôi già rồi em
Có khi nào em chịu nhìn , nhìn đây này, tóc tôi đã bạc
Sớm tối cõng trong tim mỗi bóng em lũi thũi đi về
tôi chẳng biết mình còn bao nhiêu thời gian nữa để tiếp tục mãi mê
Đuổi theo con nắng in tiếng em cười trong vắt
Rồi một ngày nắng tắt
Em có lạc bước nào ngơ ngác gọi thằng tôi ?
Không ! Tôi không cần, tôi không mong , điều ấy với em tôi
Nếu có thể, Mong ơn trên gom hết muộn phiền phía em tôi giang tay hứng trọn
chỉ xin,
xin lối em về có người đưa kẻ đón
Có kẻ thật lòng thương em, như tôi đã từng thương ....