Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014

Tôi chẳng có dấu câu nào để viết với riêng em
bởi có gì đâu ngoài một cái tên để nhớ
cũng chẳng khi nào hỏi em , hỏi tôi , hay hỏi bất kỳ ai những điều trăn trở
chợt cười buồn khi tôi thấy mình giống cái bồ dang dở
chỉ lẳng lặng gom vào mình mọi tủi hờn
nhoi nhói lòng đau
mai này , tôi chẳng biết tôi sẽ ra sao
có đủ sức đi bên cạnh em mà không một lần gối chùn mõi mệt ?
Có đủ tin yêu làm sống lại trong em một niềm tin đã chết
Bờ vai này, vòm ngực này, đôi tay này ..
có đủ ôm em đến cuối nẻo buồn vui ?
Em à
Ngày lại ngày qua , mọi niềm đau sẽ dần lui
vết thương nào cũng có ngày lành miệng
dù con tim em không nói lên thành tiếng
Nhưng tôi tin
sẽ có một ngày
nó đập riêng một nhịp vì tôi .