Con phố ngoằn nghoèo xiên mắt biếc
Nheo nheo
Cà phê một mình ôm nỗi nhớ cong queo
Nằm ngơ ngác
Nhớ em ... Nhớ em... Nhớ em
Bạc đầu rong rêu vẫn ru thầm câu hát
À ơi ...
Ngủ đi em tôi , ngủ đi em, mộng đẹp xanh ngời
Ngày không mưa
Trời xanh trong
Nắng tô hồng đôi má
Có không em , một ngày mình thôi dửng dưng xa lạ
Giấu tiếng thở dài vội vã
Bước qua nhau ....
Ngủ đi em , tôi gói trọn niềm đau
Của em, của tôi, của một thời nông nỗi
Đưa cho tôi đi em, bàn tay em xin đừng bối rối
Thơ ngây xưa thôi đã vỡ tan rồi
Tôi chẳng cần gì
Ngoài em cả
Em ơi
Sài Gòn lại mưa, mưa giăng kín lối nữa rồi
Phố lao xao
Không em
Không em
Ngày không nắng.....