Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013

Em ơi!

Chiều này tôi chở cô bạn gái đi dạo phố. Một mình tôi sợ tôi nhớ em, đi hai người sao tôi cũng nhớ em. Tôi quen cô ấy cũng đã vài tháng. Cô ấy và tôi cũng đôi lần mơ về gia đình và những đứa trẻ. Tôi không còn trẻ để nghĩ suy nhiều. Nhưng thật sự là tôi chưa muốn. có phần vội vã quá.

Tôi đã làm cái chuyện mà thằng đàn ông nào cũng làm. Vẫn có cảm giác sung sướng đó chứ.

Để rồi khi xong việc, tôi thấy tôi là một kẻ khốn nạn. Cô người yêu tin tôi, tôi nghĩ là sẽ cưới cô ấy. Sẽ mặc cho cô ấy cái áo cô dâu.Nhưng liệu tôi có mang đến cho cô ấy hạnh phúc được không  em ?


 Ngồi một mình, khi mọi thứ đi qua, tôi lại nghĩ về em. Tôi rất ghét nghĩ về em vì tôi biết em chưa từng có tôi ngay cả trong suy nghĩ. Có lần em đứng cạnh tôi trong một buổi tiệc, chắc em cũng nghĩ tôi như bao đối tác khác, lịch sự vừa đủ để ngăn mọi ý nghĩ tham muốn trong tôi.

Em ơi, có phải vì không bao giờ có được em nên tôi thấy em hoàn hảo như vậy không ?
Sao em làm gì, kể cả lúc em nóng giận, tôi cũng thấy đáng yêu vô cùng.
Tôi ngu thật. Tại sao tôi cứ chạy theo cái ảo ảnh không có thực này hả em ???


Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013

nhớ mặc áo ấm em ơi...

Trời mấy ngày nay lạnh, lạnh lắm em ơi.
Sáng nay tôi dậy sớm, qua nhà em rồi nhói lòng vì lời em gọi tên ai đó . Tôi ước gì có lúc nào đó em gọi tên tôi dù bất chợt trong tiềm thức.

Tôi biết em nhiều hơn em nghĩ. Rồi tôi lại hỏi sao tôi và em cứ như thế này. Tôi cứ là một cái bóng vô hình đi bên đời em để làm gì. Vô nghĩa quá phải không em ? Hôm qua tôi đi tất niên cùng cùng ty. Cô bạn cùng phòng hát bài Đừng xa em đêm nay. Tôi nghe mà nhớ em da diết. Bài hát này là bài mà tôi nghe em hát lần đầu tiên. Chắc cũng cách đây gần 10 năm rồi, và cũng đủ lâu để cô gái nhỏ năm nào quên mất. Hồi đó khi nghe em hát, tôi nghĩ em hát cho tôi. Giờ thì...tôi cười..vì...tôi chậm chạp quá.

Mặc thêm áo ấm , thêm khăn choàng em nhé. Trời lạnh lắm rồi đó em và nếu em cần một bàn tay, chút hơi ấm, cho tôi gởi về em, dù biết em sẽ...chối từ.

Tôi thà ôm niềm riêng này để em không biết tôi là ai, tôi biết, tôi sẽ còn được cùng em nói chuyện dù chỉ vài câu xã giao ngắn ngủi. Tôi sợ em lại bỏ rơi tôi một lần nữa, tôi biết tìm em ở đâu giữa thế giới mênh mông này... Nhớ mặc thêm áo ấm em ơi. gió ngoài đường lạnh lắm...

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

Em ơi...

Có thể em không bao giờ biết được tôi yêu em đến thế nào. Ngày trước khi tôi thấy em lần đầu tiên, nói chuyện cùng em, tôi đã thấy em dường như sinh ra là để dành cho tôi. Nhưng rồi, tôi thật sự buồn khi biết tôi đã là người đến sau. Con đường em đi sẽ chẳng bao giờ có tôi. 
Thôi thì không được làm người đồng hành cùng em đi đến hết cuộc đời, tôi sẽ lặng lẽ đi bên em, chỉ cầu mong em hạnh phúc. Dù em có già đi, có xấu đi, với tôi, em vẫn là cô gái nhỏ ngày nào. Mỗi con dường em đi qua, tôi chỉ ước sao đều là êm ái. Để em không bao giờ biết đau khổ, biết buồn phiền là gì. 
Chỉ cần em vui, tôi sẽ hạnh phúc.
Có lần em hỏi tôi sao không lấy vợ cho em đi ăn đám cưới. Tôi chỉ cười, vì tôi biết đó là câu hỏi mà tôi sẽ không bao giờ trả lời em hay bất kỳ ai. Nếu cưới nhau mà không đem lại hạnh phúc trọn vẹn cho một ai đó, thì thôi cứ như thế này tốt hơn em nhỉ !
Đêm nay có lẽ tôi sẽ ngủ không được. Cũng như bao đêm khác. Giờ này chắc em đã ngủ say rồi.
Cô gái nhỏ của tôi, em có biết tôi yêu em nhiều, nhiều đến mức nào không ?????

Và cuối cùng...

Tôi đã tìm thấy em. Đó là điều làm tôi sung sướng nhất. Bất kể trong em có tôi hay không, hay em có khi nào nghĩ về tôi hay không, tôi không quan tâm. Chỉ cần tôi thấy em, thấy em vui vẻ, thấy em trò chuyện cùng mọi người, trong đó có cả tôi, là tôi đã an ủi lắm rồi.
Xem như ông trời đã nghe thấy cầu nguyện của tôi. Tôi chỉ mong được bên em như thế này thôi.