Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014



Dậy đi em , cô gái nhỏ của anh
Tách cà phê anh pha cho em, dù không ngọt, không thơm lừng như Người Ấy
Lòng anh chỉ giản đơn có vậy
chút Cà phê , chút đường, chút đá
Đủ yêu em.
Dậy đi em, mình xuống phố mà xem
Đám chim câu ríu rít nơi Khu Đức Bà gọi tên em đó
Con nắng cũ rong rêu nấp sâu vào vạt cỏ
Con nắng mới long lanh ướp mắt em cười
Dậy đi em, ngày mới về, anh mang đầy ấp những niềm vui
Anh gom đốt hết những đêm dài em một mình ngồi đợi nắng
Đưa tay đây cho anh
mình nắm chặt tay nhau , em tựa vào anh , lòng bình yên phẳng lặng
Mình hò hẹn đi em
Ngày cũ đã nhạt rồi .







Chẳng lạ để không quen, không biết nhau, lòng không đau đến vậy
Cũng chẳng đủ gũi gần để tay bắt mặt mừng lòng không nghĩ ngợi điều chi
Đường em, em cứ đi
Đường tôi, sao mãi song song cùng lối nào em đến
Em chưa từng hò hẹn
Tôi cũng chẳng từng thề
Hai chúng mình dong ruổi với những cơn mê
Có khi nào
Cuối đường mình gặp nhau không em nhỉ ?
Tôi không đủ lãng mạn để viết cho em vạn lời yêu thương như Người Ấy
Không đủ dửng dưng để thấy em buồn mà chẳng chạy đến giang rộng vòng tay
Không đủ thời gian để hứa yêu em đến tận hơn trăm vạn chín nghìn ngày
Tôi Chỉ có mỗi trái tim nhỏ nhoi , bình thường yêu em trong chờ đợi
Tôi chán ngấy phải tập tành viết những câu thơ chẳng là thơ, văn chẳng thành văn kể lể tiếng lòng dịu vợi
Vì em
Tôi lạ quá mất rồi
Mệt chưa em ? Em hãy về thôi
Nhốt nắng lại
Tắt ánh trăng đi .
Mình hẹn hò em nhé !