Trời mấy ngày nay lạnh, lạnh lắm em ơi.
Sáng nay tôi dậy sớm, qua nhà em rồi nhói lòng vì lời em gọi tên ai đó . Tôi ước gì có lúc nào đó em gọi tên tôi dù bất chợt trong tiềm thức.
Tôi biết em nhiều hơn em nghĩ. Rồi tôi lại hỏi sao tôi và em cứ như thế này. Tôi cứ là một cái bóng vô hình đi bên đời em để làm gì. Vô nghĩa quá phải không em ? Hôm qua tôi đi tất niên cùng cùng ty. Cô bạn cùng phòng hát bài Đừng xa em đêm nay. Tôi nghe mà nhớ em da diết. Bài hát này là bài mà tôi nghe em hát lần đầu tiên. Chắc cũng cách đây gần 10 năm rồi, và cũng đủ lâu để cô gái nhỏ năm nào quên mất. Hồi đó khi nghe em hát, tôi nghĩ em hát cho tôi. Giờ thì...tôi cười..vì...tôi chậm chạp quá.
Mặc thêm áo ấm , thêm khăn choàng em nhé. Trời lạnh lắm rồi đó em và nếu em cần một bàn tay, chút hơi ấm, cho tôi gởi về em, dù biết em sẽ...chối từ.
Tôi thà ôm niềm riêng này để em không biết tôi là ai, tôi biết, tôi sẽ còn được cùng em nói chuyện dù chỉ vài câu xã giao ngắn ngủi. Tôi sợ em lại bỏ rơi tôi một lần nữa, tôi biết tìm em ở đâu giữa thế giới mênh mông này... Nhớ mặc thêm áo ấm em ơi. gió ngoài đường lạnh lắm...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét